Tre xanh, xanh tự bao giờ
Truyện ngày xưa đã có bờ tre xanhThân gầy guộc, lá mong manhMà sao nên luỹ, nên thành tre ơiỞ đâu tre cũng xanh tươiCho dù cát sỏi đá vôi bạc màuCó gì đâu, có gì đâuMỡ màu ít chắt dồn lâu hoá nhiềuRễ siêng không ngại đất nghèoTre bao nhiêu rễ bấy nhiêu cần cùVươn mình trong gió tre đuCây kham khổ vẫn hát ru lá cànhYêu nhiều nắng nỏ trời xanhTre xanh không đứng khuất mình bóng râmBão bùng thân bọc lấy thânTay vin tay níu tre gần nhau thêmThương nhau tre chẳng ở riêngLũy thành từ đó mà nên hỡi ngườiCho dù thân gãy cành rơiVẫn nguyên cái gốc truyền đời cho conNòi tre đâu chịu mọc congMới lên đã thẳng như chông lạ thườngLưng trần phơi nắng phơi sươngCó manh áo cộc tre nhường cho conMăng non là búp măng nonĐã mang dáng thẳng, thân tròn của treNăm qua đi, tháng qua điTre già măng mọc có gì lạ đâuMai sau,mai sau,mai sau…Đất xanh, tre mãi xanh màu tre xanh!