Chuyện kể : Thửa ruộng ba bờ
Chuyện kể rằng:
Ở vùng cố đô Hoa Lư . Có gia đình ‘Lông dân’ nọ rất yêu văn học, cả hai vợ chồng đang bước tập tễnh bước vào “Nàng thơ”.
Thế rồi người chồng vào Nam kiếm tiền, nhưng họ thường xuyên viết thư cho nhau bằng những vần thơ dí dỏm, đầy lãng mạn. Ông chồng nghe đâu được kết nạp vào Hội văn học nghệ thuật cộng đồng tại xứ đàng trong. Còn bà vợ ở nhà nghe đâu cũng tham gia cái hội VĂN HỌC ÂM PHỦ gì gì ấy ở xứ đàng ngoài. Từ dạo ra đi, đến nay đã gần tết mà chưa thấy chồng về thăm, bà vợ liền làm bài thơ tặng:
Anh chồng khi nhận được thư đoán là ông chủ tịch HỘI VĂN HỌC ÂM PHỦ có thể xui xít vợ liền nổi cơn thịnh lộ và có thơ gửi ngay về:
Thời gian cứ dần trôi, người vợ giãi bầy tâm sự:
Ông chồng liền làm thơ đáp lại:
Trong lúc gia đình đang gặp khó khăn về kinh tế, đâu đến vay tiền chú MẠC LẨU mà không vay được tiền chỉ được có mấy vần thơ :
“MẮNG TIỀN
Phải gió nhà mi… chỉ tại mi
Làm chi thiên hạ khó từ bi…”
Bực quá bà vợ liền gửi thơ tiếp cho chồng :
Lúc này ông chồng đang ngồi uống cà phê cùng ông bạn thơ có tên nghe đã biết là dòng xương xẩu KÒM NƯỚNG trong lều chăn bò nhà cụ Kòm đem chuyện nhà ra kể cho cụ nghe, nghe xong cụ phán xanh rờn :
“- Ta còn lạ gì mấy tay thợ cày ở cái xứ Ninh Bình nhà bọn mi nữa
- Đầu làng thì núi chổng ngược
-Cuối làng thì núi nằm ngửa
-Giữa làng họ Phạm nấu cao dê
| Đầu làng thì núi chổng ngược |
|
|
| Cuối làng thì núi nằm ngửa |
![]() |
| Giữa làng họ Phạm nấu cao dê |
Còn cả cái HỘI VĂN HỌC ÂM PHỦ của gã "NẰM ĐẤT"nữa chứ phải đáp lại ngay kẻo thì gay”
Nghe xong ông chồng tốc có thơ rằng :
- Bà vợ chịu không nổi… đối lại:
-Nghe vậy lòng cũng dìu dịu bà vợ liền viết:
Góp nhặt :


